Về Ca Khúc Năm Cụm Núi Quê Hương | “Chiều nay có người thương binh …..”

0
3

“Chiều nay có người thương binh Trở về thăm nguyên quán với một bàn tay còn lại Quê hương anh mấy ải đèo xa chiều thơ êm ả câu hò Ngũ Hành năm cụm núi xanh mờ.

Mẹ thương buồn kể anh nghe Ngày xưa Mẹ cùng Cha, trai lành gái đảm thương nhau Vì tình duyên hai lứa ngoại già cho lấy nhau Đám cưới vài buồng cau liếp trầu…

Rồi nay anh trở về, Cha anh không còn nữa, Mẹ anh bây giờ đã già Ngũ Hành năm cụm núi xanh xanh Xa rồi một trái nam trần Mây giăng nhiều trên đỉnh Hải Vân.

Chiều nay có người thương binh Không về với bàn tay năm ngón, nhưng về với ngàn chiến công Anh mất đi bàn tay nhưng còn quê hương yên lành Một ngón tay dâng một cụm ngũ hành.

Niềm vui chờ đón tương lai Thư gửi cho người yêu viết bằng tay trái không ngay Tình này mong đẹp mãi như năm cụm núi quê hương Ôi năm cụm núi quê hương…”

Với ý thơ từ bài thơ NĂM CỤM NÚI QUÊ HƯƠNG của nhà thơ Tường Linh, NS Minh Kỳ đã sáng tác nhạc phẩm cùng tên bài thơ. Bài thơ này được nhà thơ Tường Linh sáng tác tại Đà Nẵng và tháng 11 năm 1954, và là một trong những bài thơ của ông nhận được rất nhiều sự đồng cảm và yêu mến từ độc giả. Theo một số tài liệu, người thương binh trong bài thơ đi kháng chiến chống Pháp. Anh trở về trong vòng nôi quê hương thân thương với vết thương vĩnh viễn ở bàn tay không còn nguyên lành… Nhạc Vàng xin được phép giới thiệu lại bài thơ này dưới đây để rộng đường tham khảo tìm hiểu cho những vị chưa đọc qua học muốn đọc lại bài thơ này.

Bài thơ: NĂM CỤM NÚI QUÊ HƯƠNG “Anh thương binh trở về nguyên quán Một bàn tay vĩnh viễn gửi sa trường Anh trở lại, với bàn tay còn lại Vẫy vẫy chào Non Nước (1) quê hương.

Quê hương anh mây dăng đèo Hải (2) Chiều ấu thơ êm ả câu hò Nước mấy nguồn sông hẹn về cửa Đại Ngũ Hành Sơn năm cụm núi xanh lơ

Anh lớn lên giữa bài ca châu thổ Những mùa thu ngọt trái nam trân (3) Biển xa lộng gió Thuyền lưới đầy khoang cá trắng ngần.

Mẹ thường kể anh nghe Chuyện mẹ cùng cha Ngày xưa đôi lứa Trai lành, gái đảm thương nhau

Bến nước sông sâu Nhịp cầu, giếng xóm… Cô gái mười lăm hái hoa, bắt bướm

Nắng sớm thêm vàng màu áo lụa Duy Xuyên Cậu trai xóm dưới ngoan hiền Đêm khuya khoắt học bài bên bếp lửa.

Ngoại già thương “hai đứa” Ngoại già cho lấy nhau Vài buồng cau, mấy liễn trầu

Đám cưới đi ngang bờ sông hoa gạo đỏ Biển lộng, buồm khơi ăm ắp gió Ngũ Hành năm cụm xanh xanh

Cha mẹ chỉ tay thề với núi: Mỗi ngón tay ngang một cụm Ngũ Hành Năm cụm núi không thể nào thiếu một Năm ngón tay không thể chia lìa Lời mẹ đều đều Sương rụng vườn khuya.

Anh ra đi từ mùa thu quê hương bốc lửa Rừng xa, xa rồi những lứa nam trân Mẹ đã già và cha không còn nữa Mây giăng mờ trên đỉnh Hải Vân

Chiều hôm nay anh trở về nguyên quán Một bàn tay vĩnh viễn gửi sa trường Mẹ già đón anh mừng vui, bỡ ngỡ Mẹ khóc, mẹ cười… mái tóc rung hoa sương.

Không theo anh về bàn tay năm ngón Nhưng về theo anh nghìn chiến công Về theo anh: sông vẫn đầy mấy ngọn Mùa vui chim ca, cá trắng, cam hồng…

Anh nhìn núi Ngũ Hành năm cụm: Màu núi thêm xanh Mất bàn tay, còn quê hương thắm thiết Mỗi ngón tay dâng một cụm Ngũ Hành.

Niềm vui hiện tại Bếp ấm ân tình Anh chép sử thi, viết thư cho người yêu… bằng tay trái Đời vẫn xanh và núi vẫn xanh.”

Tường Linh

————————–—————

(1) Non Nước: Tên hòn Thủy Sơn và cũng là tên một làng cũ tại Ngũ Hành Sơn (2) Đèo Hải Vân (3) Nam trân: trái bòn bon

Mỗi lần tình cờ nghe ai đó ngân nga mấy câu của bài hát này thôi, cá nhân mình đã thấy rưng rưng vì nhiều lẽ, không nói hết bằng lời… Thương mời mọi người cùng lắng nghe lại nhạc phẩm nổi tiếng và đầy xúc động NĂM CỤM NÚI QUÊ HƯƠNG. Ở đây tôi xin nói thêm, bản thu âm trước 1975 là bản chuẩn nhất theo lời phổ nhạc của nhạc sĩ Minh Kỳ.

Tranh vẽ tay của Hà Anh
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận