Về Ca Khúc Nhạt Nắng | ‘Tôi Thương Miền Quê, Nhớ Hoàng Hôn Trên Đất Xưa …..

0
1

Tôi thương miền quê nhớ hoàng hôn trên đất xưa Nghe tiếng tiêu mơ màng chiều hè Tôi yêu người xưa áo nâu hương duyên thật thà Đời mặn nồng hồng lên đôi má.

Nhưng thôi giờ đây nắng tàn phai trên khóm tre Bao áng mây bên trời mịt mờ Thương ai nhạt môi Mắt sâu lắng như đêm dài Đời cần lao khoác lên mình trai.

Hoàng hôn phai nắng Chân trời xa vắng Còn đâu tiếng tiêu buông…

Chiều tà mênh mang Thoáng bên đồi nương Có tiếng ai thở than…

Tôi thương làng xưa mái nghèo không manh liếp che Tia nắng phai mau ngoài đầu hè Tôi thương miền quê Khóm tre xác xơ tiêu điều Người buồn u uất ôm tình sâu.”

Giai điệu với lời hát đẹp mà buồn man mác, gợi lên khung cảnh rất đậm nét làng quê Việt Nam đã khiến tác phẩm NHẠT NẮNG của cố Nhạc sĩ Xuân Lôi và Y Vân vẫn còn vang bóng cho đến tận ngày hôm nay, không chỉ với thế hệ xưa mà ngay cả thế hệ yêu nhạc quê hương ngày nay cũng rung động mỗi khi lắng nghe nhạc phẩm này.

Quê hương xưa mà “tôi” trong bài hát yêu mến là miền quê mơ màng tiếng tiêu chiều hè, là người xưa áo nâu đẹp mặn mà hiền lành.

Nhưng “thôi giờ đây nắng tàn phai trên khóm tre, bao áng mây bên trời mịt mờ…

Tranh vẽ Nhạt Nắng của Hà Anh.

Quê hương “tôi” yêu giờ đây:

“Hoàng hôn phai nắng Chân trời xa vắng…”

Tiếng tiêu buông nay còn đâu, có chăng là ”tiếng ai thở than” chiều buồn…

“Tôi” vẫn thương quê hương, nhưng đã là niềm thương xót xa khi nhìn quê hương ngày nào giờ đây “làng xưa mái nghèo không manh liếp che”, “khóm tre xác xơ tiêu điều”

Có những nỗi buồn không nói nên lời…

Thiên Huy 

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận