Về Ca Khúc ‘Xuân Ca’ Của Nhạc Sĩ Phạm Duy

0
2

Xuân trong tôi đã khơi trong một đêm vui Một đêm, một đêm gối chăn phòng the đón cha mẹ về Xuân âm u lắt leo trong nguồn suối mơ Bừng reo rồi theo nắng lên từ cha chói chan lòng mẹ.

Xuân Xuân ơi, Xuân ới, Xuân ơi Xuân ơi, Xuân ới, Xuân ơi.

Xuân tôi ra góp chung câu gào thiết tha Là xinh, là tươi có Xuân thưở xưa ước mơ hiền hoà Xuân xanh lơ, hắt hiu trong trời nắng mưa Vườn Xuân là Xuân có hoa ngày mai hát Xuân thật dài.

Xuân Xuân ơi, Xuân ới, Xuân ơi Xuân ơi, Xuân ới, Xuân ơi.

Xuân tôi sang bến yêu tôi tìm gió trăng Tình Xuân là Xuân có khi mừng vơi có khi sầu đầy Xuân yêu đương muốn căng lên nhựa sống ngon Tìm em gặp em đón Xuân nghìn năm bão Xuân ngập lòng.

Xuân Xuân ơi, Xuân ới, Xuân ơi Xuân ơi, Xuân ới, Xuân ơi.

Xuân lên cao chóp Xuân buông nhịp xuống sâu Hồn Xuân hồn thiêng ngút lên từ lâu cõi Xuân còn dài Xuân trong ta đã muôn ngàn lần đã qua Mặc cho, mặc bao những cơn buồn thương những cơn giận hờn.

Xuân Xuân ơi, Xuân ới, Xuân ơi Xuân ơi, Xuân ới, Xuân ơi.

Xuân tôi ơi sức Xuân tôi còn khát khao Dù nay, dù mai cũng như mọi ai chết trong địa cầu Xuân muôn năm có ta Xuân còn hỡi Xuân Thì xin, thì Xuân hãy cho tình nhân sống thêm vài lần.

Xuân Xuân ơi, Xuân ới, Xuân ơi Xuân ơi, Xuân ới, Xuân ơi.

Xuân Ca được nhạc sĩ Phạm Duy viết vào năm 1961, trong giai đoạn Phạm Duy viết nhiều ca khúc có cái nhìn mang tính triết học về luật tử sinh của một kiếp người. Trong Xuân Ca, Phạm Duy cho rằng mùa xuân trong một đời người là miên viễn, bất tận. Mùa xuân đã có trong ông từ lúc cha mẹ mới lấy nhau, rồi ông trở thành một bào thai trong bụng mẹ, cất tiếng khóc chào đời, rồi lớn lên với biết bao nỗi vui buồn của tình đời. Phạm Duy yêu cuộc sống, cho nên mong rằng nếu mai này có chết đi, thì lại được tái sinh làm người, để tiếp tục sống trong những mùa xuân nhân loại.

Nhật Hà Tổng Hợp.

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận